bà xã về đây anh thương
Thì bà xã anh đã có động thái mới trên trang cá nhân thu hút sự chú ý cư dân mạng. Gần đây, Trấn Thành đã nói bất ngờ chia sẻ trong livestream khi hôn nhân vợ chồng anh bị nhiều người đồn trục trặc hôn nhân.
Chương 315: Nguy hiểm lại tới. Editor: Puck Hôm nay tòa án nhân dân cấp cao của thành phố C chật ních nhân viên, bên ngoài đứng đầy phóng viên đài truyền hình và các báo lớn, phải biết rằng, hôm nay có sự kiện mở phiên tòa sơ thẩm xét xử vụ án mạng do hỏa hoạn ở khu chung cư vườn hoa quốc tế Nhã Lam, nhận
Rằng con tim không bến lênh đênh. Tìm người xưa đã bỏ quên thêm chiếc dù trong mưa rồi. Có em có em đời thêm thắm tươi mỗi đêm. Thành phố muôn màu thôi sầu chờ ta tái yêu có nhau. Lần cuối mà anh gặp em đôi mắt nàng vẫn long lanh. Mây trắng phơi phới còn đó bầu trời
Bà Xã Tui Number One Number One Number One. Bà xã tui không bao giờ dối lừa tôi dẫu một câu. Có lúc tôi hay nặng lời vì lúc đó tâm tư rối bời. Vợ ơi thiệt là anh đây có lỗi. Bà Xã Tui Number One Number One Number One. Bà xã tui vẫn luôn là ánh bình minh của đời tôi. Có lúc tôi như
Lời nói tuy mang tính trách móc như lại là tính trách yêu, chiếc mũi nhỏ nhắn cũng bị người đàn ông " yêu thương " một cái nhẹ. Cô gái bực bội gạt thẳng tay người đàn ông ra, hung dữ trợn mắt nhìn anh như đang lên án. " Cái gì chứ! Đây là lỗi do anh cả mà, anh đầu
Anh, đón được một cô gái nhỏ từ trên trời rơi xuống Nghĩ muốn ném cô, nhưng lại ném cô bất tỉnh Bất đắc dĩ anh chỉ có thể mang cô về nhà. Sau đó Ngày thứ nhất sau khi nhặt cô về, cô liền phá hư chuyện tốt của anh. Ngày thứ hai, cô làm nhà trọ của anh bị ngập
Vay Tiền Trả Góp Theo Tháng Chỉ Cần Cmnd Hỗ Trợ Nợ Xấu. " Ưm... Nhẹ thôi! " Cô khẽ rên nhẹ, Tịch Mộ Thần lực đạo nắn ngực cô càng ngày càng nặng nề Đôi mắt anh vẫn cứ dán chặt lên người phụ nữ nằm phía dưới thân. Cơ thể cô thật mềm mại, hương vị cũng rất ngọt ngào. Chỉ cần chạm vào liền không thể thoát khỏi nó, luôn chìm đắm cơ thể cô Anh cúi người, đặt nụ hôn rải rác trên khắp cơ thể cô. Không có nơi nào anh đi qua đều không có một dấu hôn đỏ rực trên đó Anh gặm nhấm, liếm mút nụ hồng trên đỉnh ngực, bàn tay thô to không ngừng nhào nặn nó thành đủ dạng Cô thở có chút nặng nề hơn, anh không những " làm việc " tại hai đôi gò bông cô, anh còn xấu xa lần mò xuống bên dưới. Đưa ngón tay đâm vào nơi sâu nhất trong u cốc mà luân chuyển Khiến cô vừa có khoái cảm và ngứa ngáy phía bên dưới. Không tự chủ, cô đưa tay ôm chặt lấy đầu anh " Mộ Thần... Không cần, anh bỏ tay ra đi! " Tịch Mộ Thần tà ác đưa mắt nhìn cô gái phía trên mình. Không cần? Chẳng phải anh thấy cô rất là đang hưởng thụ đó sao " Không muốn... A~ " " Ngoan, để anh làm việc! " Động tác phía bên dưới ngày một càng nhanh, đầu lưỡi của anh điêu luyện liếm mút ngực cô. Cô ngửa cổ thở dốc " A nhanh quá rồi...em, em sẽ chịu không được mất! " Anh vốn không để ý những lời cô nói, chỉ tập trung làm những gì mình đang làm hiện tại " Không...đừng mà, Tịch Mộ Thần anh là đồ xấu xa...aa! " Cô đưa mu bàn tay mình lên che miệng, động tác của anh ra vào phía bên dưới cô quả thật rất mạnh mẽ. Bất giác trên đáy mắt có tầng hơi nước Tịch Mộ Thần yêu thương hôn lên mí mắt cô. Lúc lên đỉnh, dịch thủy chảy ra rất nhiều, chúng dính hết lên ngón tay của anh Anh rút ngón ta của mình ra, hài lòng nhìn nó xong tới cô " Bảo bối, có phải rất sướng hay không? Đã dính hết cả lên ngón tay anh rồi " Cô khẽ cắn môi dưới không nói gì, Tịch Mộ Thần nhướng người lên chỗ cô, đặt nụ hôn lên môi cô. Môi và lười cùng nhau day dưa, chơi đùa được một lúc thì anh rời môi cô Đôi mắt đục ngầu vì nhiễm toàn bộ dục vọng. Người phụ nữ phía bên dưới anh trông thật đẹp, tiểu yêu tinh. Em thật làm anh say mê em đến điên dại Anh nhanh chóng cởi bỏ quần ngoài và trong ra, vật nam tính to lớn được phơi bày hiện ra trước mắt cô. Cô nhìn nó, cái đó của anh thật to. Nhìn kích thước ấy thật dọa người Tịch Mộ Thần bắt lấy tay cô, đặt nó lên cự vật to lớn. Cô nhất thời hoảng sợ " A " một tiếng, nó thật nóng. Giống như muốn đốt cháy tay cô vậy " Ngoan, mau sờ nó đi! " " Mộ Thần, nó lớn quá! " Anh nhếch môi cười, giễu cợt nói " Có thích hay không? Rồi anh sẽ làm em thoải mái hơn " Cô quay mặt sang chỗ khác, anh bây giờ nhìn trông thật yêu nghiệt. Lại còn trêu chọc nói như thế nữa. Ai thèm thích " nó " cơ chứ, cô mới không thích! Anh say đắm nhìn cô, tiểu yêu tinh. Em thật sự là rất quyến rũ. Trong mắt anh nhìn thấy hiện giờ là cô đang cố tình muốn câu dẫn anh. Lửa nóng bên trong ngày càng cháy mạnh hơn Không nói trước, anh nhanh chóng đã đem vật nam tính của mình đâm vào nơi sâu nhất bên trong cô Nhất thời bị anh đem hạ thân của chính mình đâm sâu vào u cốc. Cô không nhịn được kêu lên một tiếng, cắn chặt lấy môi dưới, bàn tan nắm chặt lấy tấm drap trải giường Cô biết đây cũng không phải là lần đầu cô và anh làm tình như thế. Nhưng anh đã không nói trước để cô kịp chuẩn bị, lập tức đã đem nó vào trong cô rồi. Đau chết cô mất!! " Tịch Mộ Thần tên đáng ghét nhà anh, đau! " Nhìn người phụ nữ bên dưới đau đớn chịu đựng như thế anh thật không nỡ, cúi đầu hôn lên môi cô một nụ hôn an ủi " Anh xin lỗi, anh không thể chịu đựng được nữa...cho anh nhé? " Giọng nói của anh khàn khàn, cất lên cũng thật trầm ấm. Cô rất thích giọng nói của anh " Em yêu anh. Giọng nói của anh thật ấm áp, em rất thích " Tịch Mộ Thần khẽ cười. Năm ngón tay đan vào tay cô, cưng chiều hôn lên mí mắt " Anh cũng yêu em. Yêu em rất nhiều, Tiểu Tịch...! " ... " Ưm, ha ~ Mộ Thần nhanh chút! " Động tác phía dưới ra vào, lùi tiến ngày một càng nhanh khiến cô rất thoải mái " Sao nào? Có thỏa mãn được ý muốn của em chứ? " Anh nói, đôi mắt dán chặt lên đôi thỏ mềm mại của cô đang theo động tác của anh mà lên xuống không ngừng " Có...ưm ~. Ông xã, anh thật mạnh mẽ! " Cô vòng tay ôm lấy anh. Tịch Mộ Thần nhếch môi ý cười, tiểu yêu tinh này thái độ đêm nay rất tốt nha ~ anh rất hài lòng với cô " Bà xã em làm tốt lắm, anh rất thích! " Anh cúi đầu ngậm mút lấy nơi hồng hào, cưng cứng trên đỉnh ngực cô bỏ vào miệng, thưởng thức như một viên kẹo nhỏ Tịch Mộ Thần đặt một tay sau lưng cô, hơi nâng ngực cô lên " Ưm...Mộ Thần! " Anh nâng người cô lên, mút sâu hơn nữa sau đó buông ra. Vịn lấy eo cô, đưa cô di chuyển lên xuống không ngừng. Cô vòng tay ôm lấy cổ anh, lại không ngoan mà cắn vào cổ và ba vai anh một cái " Em hư quá, lại cắn anh! " Cô khẽ cắn môi. Tịch Mộ Thần cười nhẹ, hôn cô một cái... Anh thoải mái dựa lưng mình vào thành giường. Hai tay giữ lấy cặp mông to tròn của cô không ngừng di chuyển Cô không ngừng cất tiếng ngâm nga, gọi tên anh cũng rất nhiều. Anh vô cùng hài lòng với cô Khoái cảm dâng tới, động tác ra vào nhanh hơn. Anh lại bắt cô luôn đổi những tư thế khác nhau Tư thế cuối cùng lại là nam thượng nữ hạ. Cô ôm chặt lấy anh không buông " Ông xã anh nhang quá rồi...chậm một chút em theo không kịp! " Tịch Mộ Thần chẳng những không làm theo yêu cầu của cô, trái lại còn nhanh hơn Những móng tay vô thức cào vào lưng anh. Lên đến đỉnh điểm anh gầm nhẹ một cái, phóng thích vào bên trong cô tất cả những mầm mống của mình Tịch Mộ Thần lưng trần lẫn trên trán thấm mồ hôi, anh cúi đầu hôn lấy môi cô sau đó lại hôn tới chiếc cổ và quai xương xanh gặm nhấm " Tiếp tục chứ Anh rất thích cái cảm giác lúc bản thân ở bên trong em! " " Xấu xa! " Cô oán trách khẽ mắng anh, Tịch Mộ Thần khẽ cười lại tiếp tục cùng cô lăn lộn trên giường ... Sáng hôm sau Cô đang chìm đắm trong giấc ngủ, bỗng dưng lại cảm thấy khó chịu. Hình như có ai đó đang " động tay " với cô vậy Lười biếng mở mắt, cảnh đầu tiên vào buổi sáng thức dậy chính là anh đang ở phía trên cô. Tịch Mộ Thần say sưa đang mút đỉnh ngực cô như một đứa trẻ bú sữa mẹ vậy " Ông xã anh làm gì vậy? " " Anh đói, cho anh ăn một chút đi nào! ". Anh nũng nịu với cô " Đêm qua chúng ta làm cũng không ít bây giờ chỉ mới sáng sớm anh lại muốn nữa ư? " " Em ngọt ngào như vậy, đối với anh cùng em bao nhiêu lần cũng không đủ...hơn nữa em không biết ư? Đàn ông vào buổi sáng chính là lúc thú tính dễ dàng bọc phát! " " Biến thái, không cho anh ăn nữa. Xuống khỏi người em mau! " Tịch Mộ Thần nhếch môi cười, muốn anh dừng lại? Còn lâu nhé... " Ha ~ Mộ Thần anh thật đáng ghét... Nhẹ một chút đi! " Cô cắn vào cổ anh một cái, Tịch Mộ Thần khẽ nhíu mày " Bà xã em là đàn muốn mưu sát chồng mình ư? Lại cắn anh như thế " " Mưu sát cũng được, em cắn chết anh...á chậm lại thôi, em theo không kịp! " Tịch Mộ Thần cúi đầu hôn lên môi cô, động tác bên dưới luân chuyển ngày một nhanh hơn " Anh sẽ trừng phạt em, tiểu hư hỏng! " Cô và anh triền miên trong cơn hoan ái, điện thoại trên bàn bỗng dưng đổ chuông lên " Ông xã, anh có điện thoại...ưm ~ " Tịch Mộ Thần khẽ cười, trêu chọc nhìn cô " Ngoan đừng lên tiếng nhé, để người ta nghe thấy em rên sẽ không tốt! " Cô tức giận đánh vào ngực anh một cái " Em mới không có! Anh mau dừng lại đi " " Em yên tâm, anh có thể vừa nghe điện thoại vừa " hầu hạ " tốt cho em mà " " Vô sỉ! " Anh bật cười, lấy chiếc điện thoại trên bàn xem xem là tên nào lại dám phá rối anh trong lúc anh cùng vợ yêu nhau " A ông xã anh thật thô bạo...đã bảo là nhẹ một chút rồi mà! " Động tác bên dưới anh cũng theo ý cô mà chậm lại một chút Ngón tay nhấn vào trong màn hình, từ bên đầu dây kia có tiếng cất lên " Tịch Mộ Thần cậu tính không đến công ty đó sao? Hôm nay có một cuộc họp mà bây giờ là mấy giờ rồi mà vẫn không thấy bóng dáng cậu đâu? " " Tôi có chút việc! Hoãn cuộc họp lại, chín giờ ba mươi sẽ bắt đầu cuộc họp! " Miệng thì nói, đôi mắt anh vẫn nhìn chăm chăm vào cơ thể cô. Bàn tay không tự chủ được đặt lên đồi núi mền mại trước ngực cô xoa nắn, cô tức giận nhìn anh. Tịch Mộ Thần đúng là tên biến thái, đã nghe điện thoại thì anh phải dừng lại mới phải. Đằng này lại còn tiếp tục với cô và nghe điện thoại? Biến thái, quá biến thái đi Tịch Mộ Thần bật cười khi nhìn thấy dáng vẻ tức giận hiện giờ của cô đang nhìn mình, thật đáng yêu. Anh cúi đầu hôn lên môi cô Lục Minh Hạo ở bên phía công ty đang định tiếp tục nói thì bỗng dưng lại nghe thấy một tiếng động ám muội nào đó phát ra từ trong điện thoại bên phía anh À ~ ra là chuyện này. Ở nhà cùng vợ " ấy ấy " thì nói đại là vậy đi. Bận công việc trì hoãn lại cuộc họp? Ấy? Không phải là đã làm lành rồi chứ?...may thật đấy, suốt hai ngày nay cứ vác cái bản mặt đáng sợ kia đến công ty làm ai nấy trong lòng đầy sợ hãi và thấp thỏm không yên cứ sợ bản thân làm sai việc gì nhỏ nhất cũng bị cái tên này lui ra trút giận Cũng không biết vì sao Tiểu Tịch và tên đó giận nhau nhưng không cần biết, chỉ cần cậu ta không nổi cơn thịnh nộ như mưa bão sắp đến nữa thì không sao rồi. Sau cơn mưa trời lại nắng Lục Minh Hạo cũng không hỏi nhiều, phải nhanh cúp máy đã chứ. Bản thân gọi điện đến chắc chắn là đã làm phiền họ rồi. Anh còn lo sợ không biết Tịch Mộ Thần đến công ty có xử phạt anh vì tội này hay không, lại dám phá hỏng ngang cuộc vui của cậu ta Cuộc gọi sau khi kết thúc anh lập tức vứt điện thoại sang một bên, lại tiếp tục cùng bà xã lăn lộn Cô hờn dỗi " Đáng ghét, vừa nãy không biết anh Minh Hạo có nghe thấy tiếng em không nữa! " " Chắc là có rồi. Anh đã bảo là em nhỏ tiếng thôi, lại rên lên như thế. Có phải rất thích không? " " Là tại anh cả mà!! Mau mau nhanh lên đi, em mệt lắm rồi đó " Anh khẽ cười hôn lên môi cô Cứ thế anh và cô tiếp tục cùng nhau triền miên cho đến khi nào cả hai một lần nữa lên đỉnh thì anh mới thôi - - - Hẹn gặp lại sanh thần của Tae sau nhé = <3
Tại khu vui chơi đông người nhộn nhịp kia, có một người đàn ông tuổi đã ba mươi nhưng lại mang một vẻ đẹp lạ thường. Gương mặt tuấn mỹ như một bức tượng điêu khắc do trời sinh đã ban cho, từng đường nét trên gương mặt ấy không thể nào miêu tả được, nó còn hơn cả hai từ " hoàn hảo " đối với anh. Dáng vẻ cao to, trên người luôn toát lên một khí chất hơn chủ tịch của một tập đoàn lớn, tập đoàn đứng đầu Châu Á cũng là người đứng đầu giữa Hắc Bạch lưỡng đạo. Với cái tên Tịch Mộ Thần, khi ai đó nhắc đến tên anh không ai là không thể không biết đến người đàn ông này. Bản thân vốn rất không thích đến những nơi nhiều người đông đúc như thế này, vì anh nghĩ điều này thật sự rất phiền phức. Nhưng vì " Bà Xã Nhỏ " rất thích đến đây chơi, đặc biệt hơn đó là muốn đến những nơi này cùng anh. Cô đã ra sức nài nỉ anh cùng cô đến khu vui chơi mới mở này nhưng anh nhất quyết không đồng ý không đi là không đi. Cô nhịn nhục, đến bước đường cùng cô đã trao đổi với anh một việc. Nghe xong điều này ánh mắt anh sáng lên và cũng đã đồng ý cùng cô đến đây chơi
Tịch tổng, Tịch Mộ Thần? Chủ tịch của tập đoàn Tịch thị ư? Cậu ta hiện đang ở đây? Nếu như theo lời nói của phó giám đốc Lục là đúng, vậy thì quá tốt rồi, ông ta luôn muốn gặp mặt người đàn ông này một lần, cũng như luôn ao ước rằng Phúc Lợi sẽ có ngày có thể cùng Tịch thị hợp tác Nếu như điều ước này được thực hiện như ông ta mong muốn, vậy thì Phúc Lợi sẽ như cá gặp được nước, Phúc Lợi chắc chắn sẽ dựa dẫm vào Tịch thị kiếm được thêm rất nhiều tiền, đến chừng đó ông ta lại tăng được thêm một bậc trong giới thượng lưu rồi Chỉ cần nghĩ đến đây thôi, lão đàn ông đã không thể che giấu nỗi được sự hào hứng trong lòng, ông ta thật không thể mong chờ giây phút sắp sửa được gặp mặt vị Tịch tổng tài này rồi, trong lòng không tự khen ngợi bản thân có khí vận may, thật không ngờ ở đây ông ta lại có thể gặp được " con rùa vàng " Lão đàn ông quay sang cười xu nịnh với Lục Minh Hạo " À...vậy phó giám đốc Lục, Tịch tổng đã đến chưa ạ? " Lục Minh Hạo dường như không nghe thấy câu hỏi của lão ta, anh hiện đang đứng trước mặt Tịch Mộ Thần và cô, trên miệng bỗng xuất hiện một nụ cười rạng rỡ, đẹp trai đến chết người " Tịch tổng, Tịch tổng phu nhân, hoan nghênh đã trở về thành phố A, xin lỗi vì sự chậm trễ này của tôi! " Tịch Mộ Thần vừa thấy Lục Minh Hạo liền bày ra bộ dạng ghét bỏ, anh đem chiếc vali cầm trên tay ném sang chỗ Lục Minh Hạo " Hừ, tiến độ làm việc quá kém, cuối tháng trừ lương! " Lục Minh Hạo vừa vặn chụp lấy chiếc vali, còn chưa kịp định hình lại mọi chuyện thì đã nghe đâu đây " thánh chỉ " vừa ban xuống, trong lòng tuy uất ức lẫn phận nộ nhưng ngoài mặt anh vẫn luôn giữ nụ cười tươi tắn như ban đầu Xem ra, lát nữa về nhà phải khẩn cầu Tiểu Tịch cứu giúp mới được, tiền lương cuối tháng còn bị trừ mất thì Lục thiếu ta đây lấy đâu sinh sống qua ngày chứ Lão đàn ông sững sốt tại chỗ với những việc vừa xảy ra trước mắt...cái gì? Phó giám đốc Lục đã gọi người phụ nữ và người đàn ông kia là...là Tịch tổng và Tịch tổng phu nhân ư? Tịch Mộ Thần và Tiêu Tiểu Tịch? Vậy mà hai người đó lại là Tịch tổng và Tịch tổng phu nhân Ban đầu còn tưởng họ là dân thường gì đó thôi, vậy mà sau khi nghe những người kia nói rằng trên người cô và anh đâu đâu cũng là hàng hiệu lên cả chục vạn mà ông ta vì danh dự của mình nên không thể cho mấy người ở đây biết sự thật rằng chính ông ta mới là người sai trước, chẳng những không thừa nhận lỗi mà ông ta còn đổ nó sang cho anh và cô, chưa hết, phần quá đáng và không biết sống chết hơn nữa chính là ông ta bảo Tịch Mộ Thần là kẻ lừa gạt tiền ông ta, to tiếng với cô và bảo cô là mang thai giả...không biết, nhưng chuyện trên Tịch tổng sẽ xử lý ông ta như thế nào? Những người ngoài cuộc, mọi người ai nấy đều bị bảo vệ an ninh lẫn vệ sĩ của anh ngăn chặn và xơi tán đi hết, dù vậy, số đông họ tụ tập cũng không ít nên khi đuổi đi được một ít rồi thì vẫn còn lại số người Khi nghe Lục Minh Hạo gọi cô và anh là Tịch tổng và Tịch tổng phu nhân, không chỉ có riêng lão đàn ông kia ngạc nhiên mà ngay cả bọn họ cũng ngạc nhiên không kém Thật không ngờ, người phụ nữ này và người đàn ông kia lại chính là Tịch Mộ Thần và Tiêu Tiểu Tịch, thân phận cao quý như thế vậy mà lại bị lão đàn ông kia bảo là kẻ lừa gạt, lần này thật sự là quá xui xẻo cho ông ta rồi " Tịch...Tịch tổng " Trên gương mặt người đàn ông mập ú không khỏi thấy lúng túng và xấu hổ, đáng chết, vậy mà người mình bảo là kẻ lừa gạt thì ra chính là Tịch tổng và phu nhân của cậu ta Tịch Mộ Thần nhìn người đàn ông bằng *bỉ thị, môi mỏng nhếch lên cười đầy lạnh lùng cùng sự chế giễu *Bỉ thị Cái nhìn khinh bỉ " Giám đốc Phúc Lợi, vừa nãy ông bảo tôi và vợ tôi như thế nào nhỉ? " Người đàn ông hoảng sợ trong lòng, trên trán bắt đầu lắp tắm mồ hôi hột " Tịch tổng, Tịch tổng phu nhân, chỉ là hiểu nhầm, hiểu nhầm thôi a...tôi, tôi thật sự không có ý đó! " Lục Minh Hạo đứng bên cạnh, mắt phượng nâng lên cười đầy sự chế giễu " Vừa nãy từ xa tôi có nghe thấy giám đốc Phúc Lợi đây mắng người nào đó là kẻ lừa gạt, còn mắng rất to là đằng khác! " " Tôi...tôi, chỉ là hiểu lầm thôi phó tổng giám đốc Lục, thật ra... " " Thôi ngay cái kiểu nịnh bợ ngu ngốc đó của ông đi, đừng có ở đây giả vờ giả vịt làm ảnh hưởng tầm nhìn của tôi! " Lão ta kinh hãi khi nghe anh nói như thế, khỏi nói cũng đoán ra được rằng anh đang tức giận về chuyện ban nãy " Tịch tổng tôi thật sự không có ý đó, là do tôi có mắt không tròng, tôi...tôi không nên nói những lời lẽ đó, là tôi sai rồi, tôi thật sự xin lỗi Tịch tổng, Tịch tổng phu nhân! " Lục Minh Hạo " Vậy ban đầu ông mới chính là người va vào Tịch tổng phu nhân trước? " " Đ...đúng, là tôi va vào cô ấy trước! " Lão ta nhắm mắt kiên định thú tội, người đắc tội lần này là đại nhân vật lớn, ông ta đừng mong đến việc có thể thoát khỏi chuyện này Lục Minh Hạo " Ban đầu chịu nhận tội và xin lỗi chẳng phải là đã không sao rồi sao? Bây giờ thì nhìn đi, gặp trúng đại tổng tài của chúng tôi! " Nghe Lục Minh Hạo nói, lão đàn ông càng thêm lo sợ hơn, ông ta khó khăn nuốt nước bọt, bây giờ có đi nịnh nọt cách mấy, Tịch tổng chắc gì đã bỏ qua, hơn nữa nói không chừng dùng cách đó sẽ càng khiến cho cậu ta chán ghét hơn Cô bắt đầu cảm thấy mệt mỏi, vừa nãy chuyện làm ầm lên như thế, xung quanh lại có thêm nhiều người vây quanh đã khiến cô càng khó chịu hơn, chân đứng nãy giờ cũng sắp mềm nhũn rồi, nếu như bây giờ chuyện còn chưa được giải quyết xong mà còn kéo dài thêm nữa tí nữa thì e rằng cô sẽ ngã vào lòng anh mất. Làm như thế chẳng phải sẽ khiến anh sinh thêm lo lắng cho cô ư? Tịch Mộ Thần rất chú trọng đến việc quan sát từng cảm xúc lẫn hành động dù nhỏ nhất trên người cô, vừa nhận thấy gương mặt nhỏ nhắn có chút biến đổi vì sự mệt mỏi, đôi chân lại đứng không vững buộc phải dựa vào anh làm điểm tựa đã khiến anh nhận thức ra điều gì " Bà xã " Tịch Mộ Thần khẽ gọi cô, theo lời anh gọi, cô vô thức ngẩn gương mặt đang dần yếu ớt lên nhìn anh " Sao thế? " Cô nhẹ giọng đáp " Em mệt rồi sao? " Giọng nói của Tịch Mộ Thần trầm thấp rất dễ nghe, trong giọng nói và dưới đáy mắt của anh không thể không có phần dịu dàng của sự yêu thương khi đối mặt với cô Mọi người ở đây lẫn lão đàn ông không khỏi không kinh ngạc khi nhìn thấy Tịch tổng tài quay ngoắt một trăm tám mươi độ khi quay sang Tịch phu nhân, vừa nãy rõ ràng anh rất đáng sợ, vẻ mặt lạnh như băng còn đáng sợ hơn cả khủng bố, ấy vậy mà sau khi quay mặt sang với cô thì lại trở nên dịu dàng hẵng...họ có hoa mắt không đấy? Quả nhiên lời đồn là thật, Tịch tổng tài rất sủng vợ a Đối với loại hành động này của Tịch Mộ Thần khi dành cho cô, Lục Minh Hạo thấy đã rất nhiều nên đâm ra trở thành thói quen, hễ mà cứ gặp mấy cái cảnh âu yếm, yêu thương này thì chẳng thấy gì là lạ cả, vì ban đầu khi thấy tên tảng băng này đối xử với một người phụ nữ như thế, Lục Minh Hạo đã rất kinh ngạc lẫn hoảng hốt vì lo sợ con mắt lẫn tai mình có vấn đề " Ừm, mệt rồi! " Cô vẫn như cũ, nhẹ nhàng đáp lời anh, Tịch Mộ Thần nhìn vợ đầy lo lắng sau đó cũng lập tức đem chuyện ở đây dẹp sang một bên Anh ngẩn mặt, con người lạnh lùng bắt đầu quay trở lại " Chuyện đến đây kết thúc, không một ai ở đây đem chuyện ngày hôm nay tung ra ngoài...rõ chưa? " Tuy rằng anh quyền lực ra lệnh như thế khiến mọi người ai ai ở đây cũng đều im lặng không dám nói lời nào nhưng thật ra họ đã rõ lời của anh nói rồi " Tịch tổng, vậy...chuyện này bỏ qua đi có được hay không? " Lão đàn ông rụt rè lên tiếng, ông ta thật ra muốn nói với anh rằng có thể đại nhân đại lượng bỏ qua cho ông ta hay không, dù gì ông ta được xem như kẻ tiểu nhân...hẵng là anh sẽ không chấp nhất mấy chuyện này với kẻ tiểu nhân đâu. Nhưng...không! Trong từ điển của Tịch Mộ Thần không bao giờ có hai chữ nhân từ, huống hồ lão đàn ông này đã động vào thanh danh của anh, còn quát mắng cô như thế. Muốn bỏ qua? Đâu có dễ dàng như thế Đôi mắt sắc bén như lưỡi dao quét lên người lão đàn ông, ông ta giật thót tim khi nhìn thấy ánh mắt đó của anh phóng về phía mình " Tịch...Tịch tổng... " " Lăn sang một bên! " Tịch Mộ Thần âm u nói * Mình có đọc qua bộ truyện nào đó, trong đó có ghi rằng từ lăn hình như cùng âm với từ cút trong tiếng Trung🤔...nếu mình có sai, mọi người đừng bận tâm nha😥 " Ơ...d..dạ " Lão đàn ông hoảng sợ vội né sang một bên nhường đường, Tịch Mộ Thần chẳng buồn nhìn thêm lão ta dù chỉ một chút, anh ôm eo cô cao ngạo rời đi, vệ sĩ cùng Lục Minh Hạo theo đó đi theo phía sau họ ... Trên chiếc xe BMW, Tịch Mộ Thần cùng cô ngồi ghế sau, tài xế lái sẽ là Lục Minh Hạo Từ lúc chiếc xe rời khỏi phi trường đến khi trên đường về, không khí ở trên xe vẫn như cũ không hề thay đổi, một sự im lặng đến ngột ngạt khiến Lục Minh Hạo ngồi ghế trước lái xe cũng thấy rùng mình vì đáng sợ Ai đó hãy nói cái gì đi chứ? Một câu cũng được, hãy giúp cho cái bầu không khí quái quỷ này biến mất đi!! Lục Minh Hạo khẽ hắng giọng một tiếng, Tịch Mộ Thần hiện đang nhắm mắt dưỡng thần, cô ngồi kế bên, gương mặt nhỏ nhắn luôn xụ xuống như thể không vui Do dự hồi lâu, cuối cùng cô cũng len lén đưa mắt nhìn sang anh, sau đó khẽ cất giọng " Ông xã...anh giận em sao? "
bà xã về đây anh thương