bài văn tưởng tượng 10 năm sau về thăm trường
Đề bài: Em hãy tả lạ cảm xúc của em khi tưởng tượng 10 năm sau em trở lại thăm ngôi trường mà em đã từng học. Gợi ý làm bài: 1. Bài văn mẫu số 1. Nhân ngày 20/11, em về thăm lại mái trường xưa, nơi đã dạy em bao kiến thức để em có thể làm một người bác sĩ như
Tưởng tượng 20 năm sau về thăm trường viết thư cho bạn học hồi ấy kể lại buổi thăm trường đầy xúc động đó - Tưởng tượng 20 năm sau về thăm trường viết thư cho bạn học hồi ấy kể lại buổi thăm trường đầy xúc động đó,Ngữ văn Lớp 9,bài tập Ngữ văn Lớp 9,giải bài tập Ngữ văn Lớp 9,Ngữ văn
3. KẾT BÀI: Bày tỏ cảm xúc của mình khi sau 10 năm về thăm lại trường xưa. BÀI VĂN TƯỞNG TƯỢNG 10 NĂM SAU EM TRỞ VỀ THĂM TRƯỜNG LỚP 6 HAY NHẤT 1 Ngày mai cùng đoàn công tác xuống làm việc với huyện nhà, được ghé lại trường cũ.
Hãy tưởng tượng 10 năm sau em về thăm ngôi trường đang học hiện tại. Hãy nêu những thay đổi có thể xảy ra. đã hỏi 7 tháng 1, 2020 trong Ngữ văn lớp 6 bởi TsukimiyaAyu Học sinh ( 77 điểm)
Chắc hẳn trong mỗi giáo viên chúng ta, ai cũng mong muốn học trò của mình luôn chăm ngoan, học giỏi, đạt được nhiều kết quả cao trong học tập. Một trong những điều thầy cô quan tâm nhiều nhất đó là: Nâng cao chất lượng tuyển sinh 10. Trong những năm gần đây trường TH&THCS ĐẠI THÀNH đã có nhiều thành
Viết bài văn khi 10 năm sau em về thăm trường cũ theo mở bài sau : Thời gian trôi nhanh quá!Mới đó chỉ là cô học trò của THCS thôi mà bây giờ đã trở thành sinh viên năm ba của trường Đại học Bách Khoa Hà Nội rồi.Tôi vẫn ao ước có dịp về thăm ngôi trường cũ.Hôm nay,nhân ngày 20/11 ,tôi có dịp về thăm ngôi
Vay Tiền Trả Góp Theo Tháng Chỉ Cần Cmnd Hỗ Trợ Nợ Xấu. 27/02/2022 Hướng dẫn làm bài văn tưởng tượng hai mươi năm về thăm trường hay nhất có dàn ý và bài làm tham khảo, 20 năm sau về thăm trường cũ và hãy kể lại câu chuyện về thăm trường cũ, còn bài viết viết thư cho bạn sẽ cập nhật trong mục Văn mẫu lớp 9 sauTrong vạn vật vô hình của vũ trụ rộng lớn, thời gian là thứ mà con người ta khó nắm bắt nhất. Thời gian là tuyến tính, là khoảng cách, là màu thay đổi mọi thứ trên đời kể từ cảnh vật đến con người. Có bao giờ bạn tưởng tượng về bản thân và ngôi trường của mình sau một thời gian dài sẽ thay đổi ra sao? Mười năm, mười lăm năm, hai mươi năm,… thời gian càng dài, sự đổi thay càng lớn, càng trở nên rõ nét và khác biệt hơn. Liệu sau một quãng thời gian dài như vậy trở về, những gì còn mãi và những gì sẽ thay đổi so với những năm tháng trước đây. Trong chương trình ngữ văn 9, chúng ta sẽ bắt gặp đề bài tưởng tượng 20 năm sau quay lại thăm trường trường, mọi sự thay đổi được viết hoàn toàn bằng sự tưởng tượng, kể cả những mong muốn của bản thân về ngôi trưởng cấp hai mà mình đang theo học. Dưới đây là dàn ý và bài làm cho đề bài này. Để làm bài tập này, đầu tiên ta sẽ giới thiệu hoàn cảnh quay về trường sau hai mươi năm, ta sẽ gặp những ai, thấy những thay đổi gì, điều gì vẫn còn trong kí ức và cảm xúc của bản thân khi ấy là như thế đang xem Tưởng tượng 10 năm sau về thăm trường cũ lớp 9DÀN Ý TƯỞNG TƯỢNG HAI MƯƠI NĂM SAU VỀ THĂM TRƯỜNG1. MỞ BÀITưởng tượng thời gian đã qua sau hai mươi năm và giới thiệu việc về thăm lại trường. 2. THÂN BÀIGiới thiệu hoàn cảnh về trường sau hai mươi nămMiêu tả về trường với những sự thay đổicổng trường mới, sân trường lát gạch, các lớp học hiện đại,…Những người mà ta gặp lạithầy cô, bạn bèKỉ niệm bên mái trường, với bạn bè hoặc thầy côCảm xúc của bản thânhạnh phúc, muốn về lại tuổi thơ, mong cho trường sẽ ngày càng tốt đẹp hơn 3. KẾT BÀINêu cảm nghĩ và ước mong của bản thân về tương lai của mái trườngBÀI VĂN TƯỞNG TƯỢNG 20 NĂM SAU VỀ TRƯỜNGĐối với mỗi người chắc hẳn có những thứ vô cùng thiêng liêng, quý giá mà không có gì có thể thay thế được. Và với tôi cũng thế, hai tiếng “ngôi trường” mỗi khi nhắc đến là lại làm tôi nhớ về ngôi trường cấp hai thân yêu ngày nào. Nơi đây đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi, dạy tôi biết yêu thương, biết sẻ chia. Hôm ngay cũng là một dịp đặc biệt ngày nhà giáo Việt Nam tôi có cơ hội được về trường thăm lại thầy cô giáo năm xưa sau hai mươi năm xa cách. Giờ đây trong lòng tôi lại trào lên cảm xúc lâng lâng khó về đến nhà, tôi đi xe dạo quanh con xóm nhỏ để ngắm nhìn quê hương mình xem có gì thay đổi nhiều không nhưng không hiểu tại sao tôi lại dừng chân trước cổng trường cấp hai năm xưa, ngôi trường mà tôi đã gắn bó trong suốt bốn năm trời với bao kỉ niệm vui buồn thời học sinh. Trước mắt tôi là một ngôi trường khang trang rộng lớn. Cánh cổng trường được thay bằng cánh cổng đẹp hơn, to hơn và sơn màu rất sang trọng. Trên cánh cổng ấy là chiếc biển màu xanh với dòng chữ màu đỏ “TRƯỜNG TRUNG HỌC CƠ SỞ LƯƠNG THẾ VINH” rất nổi bật. Bước qua cánh cổng trường là một thế giới hoàn toàn khác xo với trước đây. Đó là một ngôi trường khang trang, rộng lớn với ba dãy nhà ba tầng được xây theo hình chữ U với rất nhiều các phòng học, phòng chức năng. Sân trường rộng lớn được rồng nhiều cây và bồn hoa. Đứng giữa khung cảnh nơi đây làm tôi có cảm giác rất gần gũi, có thể hòa mình vào cuộc sống thiên nhiên nơi đây. Trên các cây cao còn có những con chim làm tổ nên dễ dàng có thể nghe thấy tiếng chim hót bất cứ lúc nào. Sân trường còn có một sân cỏ rộng để các bạn nam có thể chơi đá bóng sau mỗi giờ học. Vì hôm nay là ngày 20-11 nên không khí trường vô cùng sôi nổi, có những lớp đang thi văn nghệ, có những lớp lại đang thi thể thao nên nó làm tôi như sống lại những phút giây khi mình còn là học sinh của trường. Sải bước trên sân trường, ngắm nhìn khung cảnh xung quanh nơi đây mà tôi không kìm được lòng mình. Chính tại sân trường này tôi đã cùng bạn bè mình chơi đùa sau những giờ học căng thẳng- thật vui biết bao. Tôi bước đến dãy nhà nơi lớp tôi đã thừng học ở đó. Vẫn là lớp 9A như ngày nào nhưng giờ đây đã được sửa sang lại, được trang bị thêm những trang thiết bị cần thiết phục vụ cho học tập của các em học vào trong lớp, nhìn vào chỗ mà tôi đã từng ngồi. Ôi bao nhiêu kỉ niệm về trường, về lớp, về bạn bè thầy cô trong tôi ùa về. Nhớ khi xưa lũ học trò tinh nghịch chúng tôi thường lén lút mang đồ ăn vặt vào trong lớp để ăn bất chấp sự nghiêm cấm của nhà trường. Nhưng nếu là học sinh mà không cảm nhận một lần việc ăn vặt trong giờ thì thật là đáng tiếc. Và tôi nhớ có một lần khi trường lẫn còn là những dãy nhà cấp bốn lợp ngói lâu năm đã có nhiều chỗ thủng. Mỗi độ trời mưa to là chúng tôi có cảm giác được chứng kiến cảnh những giọt mưa rơi xuống lớp học, ướt hết cả sách vở. Nhưng không vì thế mà chúng tôi bỏ cuộc bởi chúng tôi hiểu được giá trị thực sự của học tập trong cuộc sống này. Thế là những lúc như thế cô trò chỉ nhìn nhau cười rồi lại tiếp tục bài học còn đang dang dở. Nghĩ lại mà thấy thời học sinh của mình vừa vui mà vừa buồn nhưng nó sẽ gắn bó với chúng tôi suốt cuộc đời này. Ngôi trường thân yêu ấy đã giúp tôi trở thành một con người biết suy nghĩ, biết cảm nhận mọi thứ xung tầm mắt ra xa thì tôi lại bắt gặp hình ảnh rất đỗi quen thuộc. À đó là cô Yến- cô giáo chủ nhiệm của tôi hồi lớp chín. Tiến lại gần chào cô mà tôi nhận ra cô đã xuất hiện nhiều vết chân chim hơn, có nhiều nếp nhăn hơn mà tôi thấy mình có lỗi quá vì bấy lâu nay vì bận công việc mà tôi không thu xếp thời gian để về thăm cô. Cô nhìn tôi một hồi lâu rồi mới nhận ra bởi đã hai mươi năm rồi còn gì- một khoảng thời gian đủ dài để mọi thứ thay đổi. Tôi cùng cô ôn lại những kỉ niệm năm xưa, chia sẻ cho cô nghe những gì tôi đã làm được và cô cũng rất vui khi thấy học trò của mình trưởng thành và thành đạt. Không khí ngày hôm ấy thật khác lạ có một cái gì đó khó diễn tả thành lời. Và cuối cùng bừng lên giai điệu của bài hát Nhớ ơn thầy cô’ mà trong lòng tôi cũng thầm nghĩ “Cảm ơn thầy cô, cảm ơn mái trường thân yêu này.”Một ngày trôi qua thật nhanh, cuộc chia tay lại bắt đầu mà tôi thì lại không muốn điều đó xảy ra một chút nào. Ngôi trường cấp hai thân yêu ấy sẽ mãi trong lòng tôi ,nó giống như một bảo vật quý giá trong tôi mà tôi sẽ không bao giờ còn bạn, ngôi trường của bạn sau hai mươi năm sẽ như thế nào? Trường cũ có thể vấn còn đó chỉ thay đổi một số cảnh quan, màu sắc hoặc đã thay đổi hoàn toàn khácXem thêm Bài Soạn Văn Truyện An Dương Vương Và Mị Châu Trọng Thủy, Soạn Bài Truyện An Dương Vương Và Mị ChâuBÀI VĂN TƯỞNG TƯỢNG 20 NĂM SAU VỀ LẠI TRƯỜNG 2“ Thời gian trôi qua nhanh chỉ còn lại những kỉ niệm ” . Quá khứ vẫn mãi chỉ là quá khứ và mỗi lần nhắc đến quá khứ thường cảm thấy tiếc nuối và bao kỉ niệm ùa về trong ta. Mới đây thôi mà cũng đã 20 năm hôm nay tôi trở về thăm trường – ngôi nhà thứ hai của mình nhân dịp lễ kỉ niệm 50 năm thành lập đó là một buổi sáng đẹp trời, bầu trời trong xanh , cao vời vợi, tôi trở về trường trong cảm xúc rạo rực , phấn khởi,bồi hồi, xốn xang. Ngôi trường thấp thoáng dưới những bóng cây xanh nhưng dưới ánh nắng mặt trời thì ngôi trường càng trở nên rực rỡ hơn. Sau 20 năm xa cách thì mọi thứ đã dần thay đổi từ những dãy nhà ngói màu đỏ thì giờ đã được tu sửa thành những dãy nhà cao tầng màu vàng khang trang ,sạch đẹp. Chiếc cổng được lát nền đá hoa sáng bóng đang dang tay chào đón mọi người . Không giống như mọi ngày , hôm nay là một ngày rất quan trọng nên mọi người đều đến từ rất sớm để chuẩn bị cho ngày vào cổng trường , tôi bắt gặp bao nhiêu những cựu học sinh hôm nay cũng về thăm trường với những lẵng hoa tươi thắm để mừng cho ngày lễ trọng đại này. Không ai nói ra nhưng tôi thấy được sự thành đạt của họ và dường như họ cũng có trách nhiệm trở về trường bởi nơi đây đã vun đắp và thắp sáng cho chúng ta bao ước mơ để có được như ngày hôm nay. Tôi cùng lớp học cũ đang lang thang dạo bước trên sân trường để ngắm từng lớp học và cảnh quan của trường thì từng đằng xa bỗng nghe thấy tiếng gọi thân mật trìu mến” 9B ơi…”. Chúng tôi ngơ ngác nhìn xung quanh chưa biết là ai, thì bỗng cô lại gần và vỗ vai tôi. À, thì ra là cô giáo chủ nhiệm của tôi , hôm nay cô thướt trong tà áo dài màu hồng trông cô thật trẻ trung, xinh xắn. Chúng tôi xúm lại ôm trầm lấy cô và cô trò cùng hàn huyên tâm sự. Cô nhắc lại bao nhiêu kỉ niệm với chúng tôi gắn với thời ” Nhất quỷ nhì ma, thứ a học trò”, nhưng cô không hề trách mắng , mà cô vừa nói vừa cười tôi có cảm giác như cô cũng đang rất mừng cho sự trưởng thành của từng thế hệ học tôi cùng cô lên thăm lớp học cũ của mình đứa nào đứa đấy đều nhanh chóng nhớ vị trí ngồi cũ của mình trước kia và trong tôi chợt vẳng lại giọng nói vừa nghiêm nghị vừa gần gũi, yêu thương. Giọng cô nhỏ và trong , nhưng bài cô giảng , những câu chuyện thần tiên bao giờ cũng hấp dẫn hơn rất nhiều. Cho đến hôm nay tôi cũng vẫn còn nhớ như in câu chuyện cô kể về một thời hoa đỏ cho chúng tôi nghe. Rồi chúng tôi cùng nhau xuống dự buổi lễ thành lập trường. Nhìn lại 50 năm với bề dày lịch sử, những thành tích cao mà trường đã đạt được , chúng ta có quyền tự hào về các thế hệ, cán bộ giáo viên của nhà trường luôn có ý thức tự giác, tích cực học hỏi, là những thầy cô say chuyên môn, có trình độ tay nghề cao, giàu lòng yêu nghề, mến trẻ. Học sinh có truyền thống chăm ngoan , học giỏi,không ngừng tu dưỡng rèn luyện đạo đức, tích cực học tập đỗ đầu vào các trường cấp ba đứng đầu của thúc buổi lễ, chúng tôi cùng nhau ăn liên hoan rồi lại nhớ lại buổi liên hoan chia tay cuối cấp , cùng nhau viết những dòng lưu bút đầy cảm động và cả lớp cùng nhau viết cho cô một quyển sổ nhật kí để lưu lại những kỉ niệm của cô trò trong những tháng ngày đã qua. Một ngày đầy ý nghĩa đã trôi qua tôi trở về nhà trong lòng đầy nhớ nhung , tất cả sẽ mãi là hành trang dõi theo tôi từng bước để tôi ngày một cố chúng ta giờ đây đều đã khôn lớn trưởng thành, giờ đây những ước mơ của thời học sinh cũng đã trở thành hiện thực đã được chắp cánh bay xa, chỉ còn lại ngôi trường vẫn hiên ngang đứng đó lưu giữ những kí ức của tuổi thanh xuân bồng bột, trong sáng. Cuộc vui nào cũng có ngày chia tay. Ngày trở về trường sau 20 năm xa cách giờ đây cũng đã trở thành quá khứ nhưng chúng ta luôn nghĩ rằng quá khứ sẽ luôn tươi đẹp , hãy giữ gìn nó, hãy để ngôi trường là một phần kí ức trong tâm hồn” Ngoài sân phượng rơi hồng trang kỉ niệm. Chợt nhớ về những ngày xưa đã qua. Và hôm nay chúng ta đã quay trở về…” Hy vọng qua bài bài viết mẫu về tưởng tượng 20 năm sau quay lại thăm trường cũ các bạn sẽ có nhiều ý văn hay để viết cho mình 1 bài văn hay nhất nhé. Ngoài ra chủ đề 10 năm sau về lại thăm trường cũ hoặc 20 năm sau cũng còn rất nhiều trong mục văn mẫu của
1. Sơ đồ tóm tắt gợi ý 2. Dàn bài chi tiết a. Mở bài - Giới thiệu về ngôi trường của em và kỉ niệm về thăm lại trường Đã trải qua tròn mười năm ngày tôi tốt nghiệp trường Trung học cơ sở Hoàng Mai b. Thân bài * Hoàn cảnh về thăm trường Thời gian Không gian * Sự thay đổi của trường sau 10 năm Con đường tới trường Khuôn viên sân trường Hệ thống lớp học Các thầy cô và bạn bè c. Kết bài - Cảm nghĩ của em sau 10 năm về thăm trường Chuyến đi thăm trường khép lại, trong tôi vẫn còn nguyên vẹn những cảm xúc bồi hồi khó tả. 3. Bài văn mẫu Đề bài Tưởng tượng lại cảnh tượng sau 10 năm em về thăm lại ngôi trường đang học. Gợi ý làm bài Bài văn mẫu số 1 Thấm thoắt đã mười năm trôi qua, mười năm với biết bao nhiêu biến cố, bao nhiêu thăng trầm trong cuộc đời. Mười năm rồi tôi mới có dịp trở về ngôi trường cấp hai đang theo học. Môi trường đã mang đến cho tôi biết bao điều bổ ích. Để tháng năm đó là hành trang để tôi có thể bước tiếp vững vàng trên con đường sự nghiệp đang đi. Mái trường mang tên Trường trung học cơ sở Minh Sơn đã khắc sâu trong trái tim tôi suốt 10 năm qua. Dù sau khi tốt nghiệp trung học, tôi đã chuyển sang trường chuyên tỉnh để học cấp 3 nên thời gian để trở về thăm trường dường như là không có. Có chăng chỉ những lần về quê vội vã, rồi đi ngang qua trường, rồi nhìn vào và thấy nhiều sự đổi thay ở trường. Mười năm rồi, hôm nay khóa học chúng tôi kỉ niệm mười năm xa mái trường. Rất đông các bạn bè cùng trang lứa với tôi năm đó đều hội tụ về đây để hoài niệm lại quãng thời gian cùng học tập, cùng vui chơi dưới mái trường này. Ai cũng mang trong mình niềm vui, tự hào và cả những xốn xang cho năm tháng đã qua. Chúng tôi bây giờ ai cũng trưởng thành, có gia đình riêng, có công việc riêng của mình. Mỗi người đều có một lựa chọn riêng, một con đường riêng, một cuộc sống riêng nhưng dường như ai cũng nhớ về những năm tháng ngày xưa, lúc còn học dưới mái trường này. Mười năm rồi, có lẽ đây là lần đầu tiên tôi thấy mình vừa bình thản, vừa cảm xúc lẫn lộn khi đặt chân trở về mái trường ngày xưa. Nơi đã đón nhận một đứa học trò nhếch nhác, gầy nhom, ăn nói không nên lời và còn nghịch ngợm vào học. Tôi ngắm nhìn sân trường, giờ đã được lát bằng gạch đỏ, sạch sẽ; khác với ngày xưa chỉ là cái sân đất rất trơn bóng và lì. Trời mưa chẳng dám đi ra ngoài vì sự trơn trượt. Sân trường cũng đã xuất hiện thêm nhiều ghế đá, là nơi giờ ra chơi mà học sinh có thể tụm năm tụm bảy nói chuyện, đọc truyện với nhau. Ngày xưa có 4 dãy nhà cấp 4, chưa có nhà cao tầng cho học sinh học. Nhưng mười năm sau, đã có thêm hai dãy nhà hai tầng mọc lên và được sơn màu vàng nhìn rất đẹp mắt. Tôi ghé thăm phòng học tin học ngày xưa và nhận ra nó đã có thêm rất nhiều máy mới, gian phòng cũng được mở rộng để cung cấp đầy đủ thiết bị cho các em có thể học tập. Hôm ấy, chúng tôi ghé thăm lại trường vào sáng chủ nhật nên không có lớp nào học; sân trường vắng bóng, chỉ có những chú chim nhảy nhót trên cành cây. Dường như cảm xúc trong tôi lại ùa về dữ dội. Tôi nhớ, rất nhớ những năm được học dưới mái trường có nhiều kỉ niệm như thế này. Văn phòng của các thầy cô giờ cũng đã được chuyển sang địa điểm khác sáng và sạch sẽ hơn. Trống cũng đã được thay lại mới tinh tươm, bàn ghế kê ngăn nắp, không còn là những chiếc bàn gỗ cũ kĩ được vẽ nhàu nát bởi bàn tay học trò nữa mà đã có những bộ bàn ghế có mặt bóng loáng, chân bằng sắt rất chắc chắn. Tôi ghé lại lớp học ngày xưa tôi từng học, nhận ra có bao nhiêu điều đổi khác, nhưng có một điều dường như vẫn vẹn nguyên đó là hơi ấm, là sự thân quen. Tôi vẫn còn nhận ra rằng mình có duyên với ngôi trường này, với những chỗ ngồi ngày xưa từng ngồi, với những người bạn cười nhăn nhở suốt ngày. Có lẽ đó là những tháng năm tươi đẹp gắn với ngôi trường này mà tôi còn giữ cho đến ngày hôm nay. Có một điều dường như không khác khi tôi đặt chân thăm lại trường xưa sau 10 năm chính là những gốc cây cổ thụ. Theo năm tháng, chúng vẫn như thế, vẫn vẹn nguyên và tươi tốt. Có lẽ những thứ gì đó càng cũ càng bền, càng giữ lâu trong trái tim. Mười năm, là một con số khá dài cho một chặng đường đã đi qua. Kỉ niệm thường ùa về khi cảm xúc chợt đến, nhất là trong khoảnh khắc như thế này. Thế hệ đi trước chúng tôi nhìn nhau, tay bắt mặt mừng vì ngôi trường đã khang trang, thiết bị học tập tốt hơn cũng như có nhiều đổi thay tích cực. Nhìn lại chúng tôi đã trưởng thành hơn, trưởng thành từ những nền tảng này. Còn về những người đã trồng người, đã chỉ bảo hết mực cho chúng tôi giờ đây đều đã già cả rồi. Những gương mặt, những ánh mắt ngày đó theo thời gian đã không còn như lúc trước. Nhưng chúng tôi biết ơn họ, biết ơn vì những gì mà họ làm hành trang cho chúng tôi như hôm nay. Mười năm, một chặng đường dài như vậy; về thăm lại trường cũ, cảm xúc trong tôi xốn xang và muốn vỡ tung ra. Tôi cứ để lòng mình chơi vơi như vậy, để nhớ về tháng năm đã qua. Bài văn mẫu số 2 Nhân ngày 20/11, em về thăm lại mái trường xưa, nơi đã dạy em bao kiến thức để em có thể làm một người bác sĩ như bây giờ. Ôi, thật tuyệt vời. Em bước lại gần ngôi trường mến yêu, cái cổng hiện ra trước mắt. Nhìn hàng chữ “Trường trung học cơ sở Trần Phú” mà trong lòng thấy bâng khuâng vô cùng. Cổng trường bây giờ đã được quét vôi sạch sẽ. Bước vào cổng, hiện rõ trong đôi mắt em là kỉ niệm thơ ấu ngày nào, chơi đùa, bắn bi, rượt bắt nô nức dưới sân trường. Hàng cây xà cừ thuở trước chỉ cao tới tầng hai là cùng mà bây giờ đã xum xuê, toả bóng khắp sân trường. Khẽ chạm tay vào lớp vỏ xù xì, em thầm hỏi “Cây ơi, mày còn nhớ tao không?” Cành cây lay động như muốn trả lời rằng “Có chứ, làm sao cây này quên được cậu học trò Thăng ngày nào”. Em cười nhẹ rồi đi về phía sau trường, dãy núi trước kia bây giờ đã được khai phá làm thêm một dãy nhà cho các em học sinh lớp bảy, lớp tám. Học sinh bây giờ không như trước kia nữa, một ngày học luôn cả sáng lẫn chiều. Em quay mắt về phía căn phòng lớp em ngày nào. Nó không còn như xưa nữa mà rất khang trang, bốn cái quạt, sáu cái đèn và cái bảng to lớn cũng đủ biết điều ấy. Em tiến lên lầu, xem qua một lượt. Chà, thật là tuyệt, phòng thực hàng được trang bị toàn những máy tính hiện đại màn hình phẳng, cả thảy hơn bốn mươi chiếc. Chẳng phải hai người một máy như ngày nào nữa. Còn thư viện thì toàn những thiết bị hiện đại. Học sinh thời nay hơn trước kia nhiều quá. Đi qua dãy hành lang, bỗng em phát hiện ra một sân bóng rộng. Em chạy xuống, thấy một trái banh nằm lăn lóc. Chắc là mấy cậu học trò chơi xong quên không bỏ lại trường đây mà.. Em lấy chân lăn bóng trên nền cát rồi sút một cú nhẹ vào cái khung thành. Những kỉ niệm ngày ấy tuôn trào. Hồi ấy, nơi đây còn là một bãi đầy đất đá, còn cái khung thành chỉ là hai cái cọc và một thanh gỗ ở trên thôi, còn bây giờ, khung thành sắt có bao bọc lưới xung quanh, tuyệt quá. Bỗng, em nhớ ra là mình còn phải thăm thầy cô nên rảo nhanh bước về phía phòng truyền thống. Bước vào căn phòng, các thầy cô đang họp nên em không dám làm phiền mà đứng chờ. Họp xong, thầy cô tổ chức liên hoan mừng ngày vui, đến bây giờ, em mới đánh bạo tiến ra, chào thầy cô. Mọi người nhìn em với một chút ngỡ ngàng. Em thưa - Thưa mọi người, em là Thăng đây ạ. Lúc bấy giờ, một vài thầy cô mới “Ồ” lên. Một số người trẻ tuổi vẫn còn ngỡ ngàng, rồi sau đó hỏi những người già hơn - Học sinh cũ của mấy anh chị à! Em đoán đó là người mới về trường. Bỗng, cô Mai Ly hỏi - Thăng này, hiện giờ em đang làm gì thế? Bao năm tháng cách xa, bây giờ cô có vẻ già đi rất nhiều, mái tóc điểm hoa râm và khuôn mặt có nhiều vết nhăn theo ngày tháng. Mặc dù vậy, em vẫn có thể nhận ra cô bởi giọng nói và đôi mắt hiền từ mà năm tháng không thể phai nhoà. Em trả lời - Thưa cô, em hiện đang bác sĩ tại bệnh viện đa khoa Đức Tín ạ. - Vậy à? - cô đáp. Em hỏi cô - Cô ơi, cô Hoà và những thầy cô khác đâu ạ. - Họ về hưu cả rồi. Còn cô dạy hết năm nay cũng về hưu nốt. Nghe cô nói, em rất buồn, nhưng kìm chế được và hỏi cô thêm - Học sinh của cô dạy có ngoan không ạ. Cô trả lời - Đương nhiên, dù sao thì chúng cũng đâu có lì bằng cậu học trò Thăng lớp 6D của tôi Thuở nào. Em cười, cô cũng cười. Rồi sau đó, những thầy cô khác cũng hỏi chuyện. Thân mật lắm! Trò chuyện hồi lâu thì em nhớ ra một việc quan trọng. Vội chạy ra cổng, lấy vài gói quà tặng thầy cô. Xong việc, em ra về. Bước ra khỏi cổng trường mà trong lòng em thấy quyến luyến vô cùng. Ngôi trường này đã cùng em trải qua bao kỉ niệm đẹp và ở đó có những con người tuyệt vời đã chắp cho em đôi cánh để em vững bước vào đời. -Mod Ngữ văn biên soạn và tổng hợp-
Bài viết liên quan Dàn ý bài tưởng tượng cảnh tượng sau 10 năm em về thăm lại ngôi trường đang học Bài văn mẫu tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày hè, em về thăm lại trường xưa Tưởng tượng và viết thư cho bạn học kể về buổi thăm trường xưa sau 20 năm Tưởng tượng và kể lại câu chuyện mười năm sau khi về thăm trường cũ Tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày hè, em về thăm lại trường xưa Đề bài Tưởng tưởng cảnh tượng sau 10 năm em về thăm lại ngôi trường đang họcPhần 1 Dàn ý tưởng tưởng cảnh tượng sau 10 năm em về thăm lại ngôi trường đang họcPhần 2 Bài văn mẫu Tưởng tưởng cảnh tượng sau 10 năm em về thăm lại ngôi trường đang họcBài làmĐã tròn mười năm ngày tôi tốt nghiệp trường Trung học cơ sở Hoàng Mai, thời gian trôi qua kéo theo biết bao sự thay đổi không chừa bất cứ ai và bất cứ khung cảnh nào. Ngôi trường của tôi nghe nói đã có rất nhiều đổi thay, thật may mắn tôi đã có dịp được về trường và ngắm nhìn sự đổi thay đã nhận được thư mời về thăm trường cũ nhân dịp kỷ niệm 30 năm ngày thành lập trường cách đây một tuần. Tôi sắp xếp công việc và cùng bạn bè trong lớp tổ chức một buổi về thăm trường, ai cũng rất vui vẻ đồng ý và hào hứng chờ đến ngày về lại trường cũ. Hôm ấy là một ngày nắng đẹp, trên đường đi, tôi nhớ lại những kỉ niệm thời học sinh ngây ngô mà không khỏi bật cười. Con đường tới trường ngày nào nay đã có quá nhiều mới lạ và đổi thay, trước đây đường chỉ hẹp 1 làn xe đi nhưng nay đã mở rộng ra hai làn đường rất rộng. Những hàng cây sấu bên đường nay lại toàn là nhà cửa, hàng quán, tấp nập và ồn ào hơn cổng trường, tôi ngỡ ngàng trước một ngôi trường hoàn toàn mới, tuy vẫn là chiếc cổng cũ nhưng màu sơn mới và biển tên đẹp hơn rất nhiều. Khuôn viên trường mở rộng hơn, sân trường trồng thêm nhiều cây bóng mát, nhiều bồn hoa và đặt nhiều ghế đá dưới gốc cây hơn. Nhớ lại ngày xưa mỗi giờ ra chơi, chúng tôi đã cùng nhau chơi biết bao trò vui đùa, làm náo loạn cả sân trường. Khi ấy chỉ có những nhà học hai tầng nên việc xuống sân chơi là thường xuyên, còn giờ đây trường đã xây lên thành ba tầng, có dãy lên những bốn tầng. Chắc hẳn các em học sinh bây giờ sẽ ngại xuống sân tham quan phòng học tôi mới biết sao lại có nhiều phòng đến thế. Ngoài phòng học văn hoá ra, trường còn xây dựng nhiều phòng thí nghiệm, phòng thực hành, phòng máy chiếu. Các phòng học ngày càng hiện đại với máy móc tiên tiến phục vụ việc học của học sinh đạt hiệu quả hơn. Vui nhất khi quay lại trường chính là được gặp lại bạn bè và thầy cô. Những thầy cô đã từng dạy tôi nay đã già đi hơn nhiều, bạn bè ai cũng đã có công việc ổn định, một vài bạn đã lập gia đình, có con. Mọi người gặp lại nhau ai cũng tay bắt mặt mừng, chúng tôi ôn lại kỉ niệm với nhau, kể chuyện về cuộc sống hiện tại và cho nhau những cái hẹn gặp gỡ. Chuyến đi thăm trường khép lại, trong tôi vẫn còn nguyên vẹn những cảm xúc bồi hồi khó tả. Đúng là thời gian có thể làm phai mờ đi nhiều thứ nhưng những tình cảm của tôi với mái trường cấp hai này sẽ còn mãi và đi theo tôi suốt cuộc đời. Từ khoá liên quan tuong tuong canh tuong sau 10 nam em ve tham lai ngoi truong dang hoc, tuong tuong 10 nam sau ve tham truong cu, ke chuyen 10 nam sau em ve tham mai truong ma em dang hoc,
bài văn tưởng tượng 10 năm sau về thăm trường